Tiêu điểm

LIÊN KẾT

Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo

Thời tiết

Thủ đô Hà Nội
Ha Noi

Cố đô Huế
Co Do Hue

Tp Hồ Chí­ Minh
Ho Chi Minh

Tp Đà Nẵng
Da Nang
 

Lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter

CHUYỆN MỚI BIẾT VỀ HOÀNG ĐẾ UNG CHÍNH

Chủ nhật, 05 Tháng 6 2011 00:00 PDF. In Email
Share
Mới đây một đoàn cán bộ thuộc ngành nội chính của nước ta đã sang thăm, nghiên cứu và học tập kinh nghiệm phòng, chống tham nhũng của nước bạn. Phía bạn đã trao đổi với đoàn ta những kinh nghiệm hay và cung cấp một số tư liệu quý. Trong số tài liệu mà bạn cung cấp cho đoàn ta, các cán bộ trong đoàn rất tâm đắc với tập tài liệu có tên: “Kinh nghiệm chống tham nhũng của Hoàng đế Ung Chính”.

Hoàng Nhật Khánh

Báo “Tuổi trẻ và đời sống” số 8 ngày 26/5/2011, trang 23

 

                    Ung Chính sinh ngày 30 tháng 12 năm 1687, lên ngôi hoàng đế ngày 23 tháng 12 năm 1722.  Ông là con trai thứ 14 của Hoàng đế Khang Hy. Khang Hy làm hoàng đế nhà Thanh 61 năm. Ông là bậc quân vương, văn võ song toàn, từng có nhiều thành tích về võ công, văn trị. Nhưng 10 năm cuối đời Khang Hy buông lỏng triều chính, quá cưng chiều hoàng thân quốc thích và các đại thần nên bọn này được thể đục khoét công quỹ, bòn rút xương tủy của nhân dân. Đất nước Trung Hoa lúc bấy giờ nhìn đâu cũng thấy quan tham. Mới lên ngôi hoàng đế, trong một buổi hội triều, Ung Chính đã nói rằng: “Các quan bây giờ không chăn dân mà ăn dân, không lấy dân làm gốc mà xem dân như cá thịt, Trẫm vô cùng căm phẫn”. Chỉ 10 năm cuối đời Khang Hy mà bọn tham quan đã nuốt chững gần hết ngân khố quốc gia. Kho bạc của triều đình khi Ung Chính lên ngôi chỉ còn 860 nghìn lượng bạc, trong khi đó quan lại ở triều đình và các đại phu rất giàu. Tổng đốc Giang Nam gia sản có tới 4,5 triệu lượng bạc. Một viên quan tép riu, chỉ trông coi việc dệt vải ở Giang Châu mà gia sản cũng có tới 80 vạn lượng. Vì thế, việc đầu tiên Ung Chính cần làm là phải chống tham nhũng. Ông cho thành lập ngay sở Hộ khảo. Cơ quan này có trách nhiệm thanh tra mọi khoản thu chi của bộ Hộ (bộ Tài chính) và sau đó xử lý rất cương quyết.

Chém cả họ quan tham, cách chức hơn 140 nghìn quan lại: Các bạn Trung quốc nói với đoàn Việt Nam rằng: “Mọi cuộc cách mạng có thể làm thành công từ dưới lên, nhưng cuộc cách mạng chống tham nhũng thì nhất định phải làm từ trên xuống”. Ung Chính cũng đã chống tham nhũng từ trong ra và từ trên xuống. Sau khi thanh tra các khoản thu chi của bộ Hộ, sở Hộ khảo báo cáo rằng tình trạng các quan vay tiền của bộ Hộ để làm việc riêng là rất lớn. Người vay nhiều nhất là 2 triệu lượng bạc, người vay ít nhất là 38 vạn lượng bạc. Ung Chính xuống chiếu bắt các quan vay tiền công phải trả hết trong 3 năm và không bắt tội. Nếu sau 3 năm chưa trả thì sẽ bị trị tội nặng.

          Hoàng tử Dận Tường – con thứ 12 của Khang Hy (tức là anh trai của Ung Chính) - vay công quỹ 2 triệu lượng bạc để xây phủ riêng, Ung Chính bắt Dận Tường phải bán hết tất cả đồ cổ và báu vật trong nhà để trả nợ. Công chú Dận Nga – con gái thứ 10 của Khang Hy (chị gái của Ung Chính) - vay công quỹ 60 vạn lượng bạc để mua đồ trang sức, Ung Chính bắt lột bán hết để trả nợ. Hai việc này khiến bách quan vô cùng khiếp sợ, bởi Ung Chính chống tham nhũng ngay từ trong nhà mình chống ra. Đến anh trai và chị gái Ung Chính cũng không nương tay thì bách quan chắc chắn là khó thoát tội. Các quan trong triều nườm nượp đem tiền đến trả. Nhưng lúc đó lại xuất hiện một tệ nạn khác là cấp dưới è cổ trả nợ thay cho cấp trên. Ung Chính không chấp nhận việc này, vì như thế là bọn tham quan lại moi tiền của dân để trả nợ. Hoàng đế ra lệnh cấm trả nợ thay, ai trả nợ thay cho cấp trên sẽ bắt tống giam ngay. Vì thế, các quan trong triều ai vay công quỹ đều phải tự trả lấy. Một số quan lại chức to, quyền lớn, vay tiền công quỹ nhiều nhưng giờ đã già muốn để lại tài sản cho con cháu bèn uống thuốc độc tự tử. Nhưng Ung Chính cũng không tha, ông ra lệnh tịch thu toàn bộ gia tài của những viên quan đó đem phát mại để thu lại nợ cho triều đình.

          Sau việc đòi nợ đến việc kê khai tài sản của quan lại. Bất kể quan to hay nhỏ đều phải kê khai tài sản và phải chứng minh được số tiền đó từ đâu có. Những người không chứng minh được tài sản của mình sẽ bị tống ngục vì tội tham nhũng và bị tịch thu tài sản. Có những ông quan tài sản khá lớn nhưng họ chứng minh được rằng đó là tiền bạc do ba đời ông cha để lại. Với những trường hợp này Ung Chính động viên họ tự nguyện đóng góp tiền để làm các công trình công ích như mở đường, đắp đê và được triều đình ghi công là quan thanh liêm.

          Lúc này lại xuất hiện một tệ nạn khác: các quan đua nhau tẩu tán tài sản bằng cách nhờ người trong họ và bạn bè thân thích giữ hộ. Quan đại phu Lã Lưu Lương bị nhân dân tố cáo là tài sản có 3 triệu lượng bạc nhưng khi thanh tra chỉ thấy có 3 vạn lượng. Ung Chính trực tiếp thanh tra, bắt những người trong họ Lã phải kê khai tài sản và phải chứng minh tài sản đó từ đâu có. Cuối cùng, mọi người phải thừa nhận là giữ hộ tài sản cho quan đại phu họ Lã. Lã Lưu Lương can tội lừa dối hoàng đế, bị chém ngang lưng, những người giữ hộ tài sản cũng bị chém hết, chỉ đàn bà, con gái và trẻ con được tha chết nhưng bị đầy đi biên ải làm nô tỳ trong các trại lính. Sau vụ Ung Chính xử nghiêm quan đại phu họ Lã, các quan trong triều không dám tẩu tán tài sản nữa, phải kê khai thật thà và phải chịu cách chức. Có người đề nghị Ung Chính rằng để cho họ giữ nguyên chức để lập công chuộc tội nhưng Ung Chính không đồng ý: “Bọn chúng là quan tham, để cho chúng đương chức thì chúng lại bòn rút xương tủy của dân để bù vào số tài sản bị tích thu”. Ung Chính nói như vậy và cách chức hết. Trong chiến dịch thanh trừ quan tham này Ung Chính đã cách chức hơn 140 nghìn quan chức ở triều đình và các địa phương.

Quỹ dưỡng liêm và hình phạt chưa từng có trong lịch sử: Khi trực tiếp thẩm vấn một viên tham quan, Ung Chính hỏi: “Vì sao ngươi đục khoét ngân khố và bòn rút xương tủy của nhân dân?”. Viên quan này nói: “Tội thần chỉ vì thương vợ con thôi. Vợ con thì ai cũng phải nuôi, đó là đạo lý”. Ung Chính về cung, gọi bộ Hộ lên kiểm tra về lương bổng của quan lại từ nhất phẩm đến cửu phẩm. Ông nhận thấy các quan đại phu trong triều lương bổng tương đối cao, có thể đảm bảo cho vợ con được sống dư dật. Nhưng các viên quan cấp thấp, lương hơi ít, gia đình họ phải sống tùng tiệm mới đủ. Họ lại là những người gần dân nhất nên thấy thiếu thốn thì moi tiền của dân. Vì thế, Ung Chính đã ban chiếu thành lập quỹ Dưỡng liêm để cải thiện đời sống của các quan, nhất là các quan bậc thấp. Đối với viên quan trực tiếp với dân và các quan phụ trách thuế quan khoản tiền Dưỡng liêm khá cao, gấp hai lần lương chính. Sau khi đã có quỹ Dưỡng liêm mà quan lại còn tham ô thì sẽ bị chém ngay không thương tiếc.

          Tiếp đến, Ung Chính ban chiếu: “Từ nay nếu kẻ nào còn hà lạm công quỹ và bòn rút xương máu của lương dân thì sẽ bị trừng trị rất nặng”. Các quan những châu huyện ở gần kinh đô không dám tham nhũng nhưng bọn tri huyện, tuần phủ ở xa vẫn lén lút nhận hối lộ và tham ô công quỹ. Với đám này, Ung Chính áp dụng hình thức trừng phạt chưa từng có trong lịch sử 5.000 năm phong kiến Trung quốc: Lột da rồi nhồi cỏ khô vào, xây một cái miếu nhỏ cạnh công đường, gọi là miếu lột da, đem bộ da nhồi đó dựng vào trong miếu để những kẻ kế nhiệm nhìn vào đó mà làm gương.

          Chiến dịch chống tham nhũng của Ung Chính diễn ra trong 10 năm ròng, đã làm cho ngân sách của triều đình lớn lên gấp 110 lần khi ông lên ngôi hoàng đế. Nhưng điều quan trọng hơn là Ung Chính đã thanh lọc triều chính, loại bỏ về cơ bản bọn tham quan trên toàn lãnh thổ.

          Ung Chính mất ngày 23 tháng 8 năm 1736, ở ngôi 14 năm, thọ 58 tuổi. Về sau có truyền thuyết nói rằng Ung Chính chết là do Lã Tứ Nương – con gái Lã Lưu Lương – phục kích chém chết để trả thù cho cha. Còn sự thật thì Ung Chính chết vì bệnh.

          Ngày nay, Trung quốc đang tiến hành chống tham nhũng rất kiên quyết. Tất cả các quan chức Trung quốc ngày nay đều phải kê khai tài sản và phải chứng minh được tính hợp pháp của số tài sản đó. Nếu ai không chứng minh được thì lập tức người bị bắt giam và gia tài bị tịch thu. Trung quốc cũng chống tham nhũng từ trên xuống. Cả những quan đại thần như Trần Hỷ Đồng - Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư thành ủy Bắc Kinh – can tội tham nhũng cũng phải chịu án tù chung thân và bị tịch thu toàn bộ tài sản. Vụ tập thể lãnh đạo thành phố Hắc Long Giang tham nhũng tòa đã tuyên án tử hình gần 100 người. Từ khi phát động cuộc cách mạng chống tham nhũng đến nay ở Trung quốc đã có gần 350 nghìn cán bộ các cấp bị xử lý từ mức án tử hình đến cách chức và tịch thu tài sản.

          Kinh nghiệm quản lý tài sản của quan chức cũng đã được áp dụng ở nước ta. Quan chức Việt Nam, từ cấp trưởng phòng trở lên đều phải kê khai tài sản, nhưng do đặc điểm riêng của chúng ta chưa yêu cầu họ phải chứng minh tính hợp pháp của số tài sản đó. Chúng ta cũng chưa kiểm tra tài sản của người nhà quan chức. Trong vụ án PMU 18, cơ quan điều tra nghi ngờ khối tài sản khá lớn của ông Nguyễn Việt Tiến – nguyên Thứ trưởng bộ Giao thông vận tải. Nhưng khi kiểm tra thì căn hộ ở Mỹ Đình đứng tên vợ ông Tiến và một trang trại rộng mênh mông ở Hải Dương thì đứng tên con rễ ông Tiến.

          Cuộc đấu tranh chống tham nhũng còn cam go và bài học của Ung Chính vẫn còn nguyên tính thời sự.

                                                Thực hiện: Phan Bá Lương (2/16)

HOPHANBAOAN (Theo www.tuoitredoisong.vn)

Phản hồi